Bé gái sinh non ngừng thở và sự hồi sinh kỳ diệu

Sau đây là câu chuyện về đứa bé sinh non, bé đã ngưng thở nhiều lần và sự hồi sinh thật kỳ diệu!

Con gái tôi đã được sinh ra sớm hơn dự kiến, trước gần bốn tuần. Mặc dù con ra đời hơi sớm nhưng sức khỏe của con không đáng lo ngại. Tôi đã trải qua một ca sinh nở kéo dài 9 tiếng, sinh qua đường âm đạo và không có sự can thiệp của y tế. Con gái tôi hơi nhẹ cân, có thể là dưới chuẩn một chút, con nặng 2,5 kg và vai có nhiều lông măng, nhưng bác sĩ đánh giá tình trạng sức khỏe của con rất tốt.

Và, ồ xin chào, con thật đáng yêu và hoàn hảo!


Trong phòng sinh, tôi đã được khâu lại âm đạo, vì trong khi sinh tôi bị rạch tầng sinh môn. Sau đó, tôi được vệ sinh sạch sẽ, và được đưa ra khỏi phòng sinh gặp chồng. Chồng tôi đã đẩy tôi trên chiếc xe lăn, cùng với thiên thần của chúng tôi từ hành lang đến phòng 514. Tôi nhận một phòng với chiếc giường êm ái gần cửa sổ! Và chúng tôi ngồi với nhau, choáng ngợp và vui mừng vì hạnh phúc!

Tôi nhớ mãi giây phút ấy bên chiếc giường trông ra cửa sổ, chúng tôi đã hân hoan như thế nào. Chúng tôi đã nói chuyện cùng nhau, và cùng nhìn vào chiếc nôi - nơi mà tình yêu của chúng tôi đang ngủ, chúng tôi chạm vào gò má mềm mại của con, và sắp xếp lại chiếc mũ, những đôi bao tay, bao chân xinh xắn. Chúng tôi đã cùng nhau thảo luận về tên của con, vì con gái yêu của chúng tôi ra đời hơi bất ngờ mà trước đó chúng tôi đã chưa kịp chọn tên, và chúng tôi mỉm cười vui vẻ với nhau - "Wow, chúng ta có một em bé!".

Sau đó, con gái của chúng tôi ngừng thở.

Tôi vẫn choáng váng sau khi sinh, nên không nhận thấy sắc tím lan khắp làn da của con. Tôi không nhận ra ngực của con ngừng phập phồng, hoặc không phát hiện con đang thở chậm lại. Bé đã ở trong vòng tay của tôi, nhưng tôi đã không nhận ra rằng có điều gì đó sai sai đang xảy ra với con mình.

May mắn thay, chồng tôi đã kịp nhận ra điều bất thường. Chồng tôi - người mới-lần-đầu-làm-cha đột nhiên đứng hình vài giây, rồi anh hốt hoảng: "Con mình có vẻ đang tím tái đi thì phải...”. Sau đó, anh nhấn chuông gọi y tá và chạy nhanh ra ngoài hành lang để kêu gọi sự giúp đỡ.

Trong khi đó, tôi... Vâng, tôi không biết. Tôi không thể hình dung được khung cảnh. Tôi không còn nhớ gì về điều đó. Những gì đã đi qua tâm trí của tôi? Tôi há hốc miệng? Tôi đặt con xuống giường? Rốt cuộc tôi có làm chuyện gì không? Tôi không biết...

Nhưng tôi nhớ được sự nhanh nhẹn ấn tượng của cô y tá. Cô đã hành động như tên bắn. Ngay lúc đó, cô tháo khăn và cọ xát cơ thể nhỏ bé của con gái, và vài giây sau, con gái tôi đã thở trở lại bình thường.

Thật là diệu kỳ! Không cần biện pháp hồi sức tim phổi trẻ em, không hô hấp nhân tạo, không máy thở oxy, không có bác sĩ la lớn: "KHẨN CẤP!".

"Vấn đề chỉ là em bé đã được sinh ra nhưng vẫn nghĩ mình đang bơi một cách an toàn trong nước ối. Vì thế em đã... quên thở" - cô y tá giải thích - "Những đứa bé sinh non có thể bị như thế".

Mặc dù cơn nguy cấp đã qua, chúng tôi được thông báo rằng bé có thể gặp nhiều "nguy hiểm" với các tình huống tương tự, và do đó phải được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt, để bác sĩ có thể theo dõi bé thường xuyên và can thiệp kịp thời.

Chồng tôi và tôi đã trải qua các ngày ngồi bên con, vuốt ve đôi chân gầy guộc của con gái, nghe chuông báo hết giờ, thảo luận về tên con và lau nước mắt đang rơi trên má của chúng tôi. Đúng như các bác sĩ đã dự đoán, con gái tôi lại “quên thở”, một lần nữa, và một lần nữa - có lẽ năm hoặc sáu lần trở lên - nhưng nhờ sự giám sát chặt chẽ của đội ngũ y bác sĩ, những cơn nguy kịch của con gái tôi đều được nhanh chóng giải quyết.


Jean, cùng chồng và con gái.

Sau một tuần theo dõi, bác sĩ nhi khoa đã thông báo rằng, con gái chúng tôi đã không còn gặp nguy hiểm và do đó con gái tôi có thể xuất viện về nhà.

Khi chúng tôi bước vào nhà, với con gái ẵm trên tay, đây là những gì tôi đã suy nghĩ: Làm thế nào tôi có thể giữ được một thiên thần mong manh thế này còn sống?

Khi tôi đưa bé vào nôi, tôi quyết định sẽ theo dõi cả ngày và đêm, để chắc chắn rằng ngực của con bé luôn phập phồng một cách rõ ràng. Tôi tự nói với mình rằng, tôi chỉ cần cực kỳ cảnh giác, theo dõi từng cử động dù nhỏ nhất của con một thời gian, sau đó mọi thứ sẽ ổn.

May mắn thay, những vấn đề hơi thở không còn nữa. Con gái chúng tôi đã không mong manh như tôi đã tưởng tượng, trong thực tế, con bé đã tăng cân tốt sau hai đến bốn tuần trong những lần kiểm tra sức khỏe, đến nỗi các y tá đã nhướng mày và nói: "Bạn có chắc đây là đứa bé mà bạn mang đến vào lần trước không?”.

Và bây giờ, sau tám năm, con gái chúng tôi vẫn rất mạnh mẽ. Từ một đứa bé sinh con, giờ đây con luôn thèm ăn, và có một hệ thống miễn dịch tốt một cách đáng ngạc nhiên. Tôi cảm thấy may mắn khi có con bé, và mãi mãi biết ơn người chồng tinh ý của tôi, và cô y tá đã nhanh chóng cấp cứu cho con gái tôi.

Oh, và tôi yêu đôi má sáng hồng hào nhất mà tôi đã từng thấy. Mẹ yêu con Margot à!


Con gái Margot của chúng tôi giờ đã 8 tuổi. Tôi yêu nhất đôi má sáng hồng hào của con.

Các bạn cùng xem hình ảnh của những người từng là những đứa bé sinh non, những bức ảnh quý giá khi họ chụp cùng với bức ảnh của họ khi sinh non tại bệnh viện.


Noah và Nathan



Thomas



Charles



Éva



Chloé



Léonard



Émile



Juliette



Sarah


Julie và Kevin

Félix và Alexis

Olivier, Ariane và Noah

Samuel và Alice

Nguồn: webtretho
  • 33.3k lượt xem3 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?