Cha mẹ không nên kiểm soát việc bé chơi quá nhiều

Hầu hết trẻ em ngày nay dành phần lớn thời gian trong nhà và dưới sự giám sát trực tiếp của người lớn. Cha mẹ đang nói về cách trẻ trải qua mỗi giờ đánh thức cả ở trường lẫn ngoài trời. Ngay cả những lần chơi của chúng thường được rập khuôn và kiểm soát theo ý người lớn.

"Cắt nó đi!" Một cô bé hét hết cở.    

 "Phải!" Một cô gái khác hét lên. "Ngược lại đi!"

Tôi nhìn ra góc rừng phía ra và thấy một đám con gái đang nắm tay và tạo thành một bức tường phía trước một cái lều vải mà chúng vừa tạo ra. Một cậu bé đứng trước mặt chúng với một khuôn mặt đỏ lựng. Cậu bé đang lắc lư từ đầu đến chân.

"KHÔNG!" cậu bé hét lên. "Bạn phải để tôi chơi! Đó là luật! "cậu bé đang tỏ ra nguy hiểm với chúng.

Những người trưởng thành quan sát những đứa trẻ nhìn tôi với vẻ lo lắng. Tôi hướng dẫn họ nấp sau cây và quan sát gần hơn. Một cách bí mật, tôi tự hỏi liệu cha mẹ có nên can thiệp ngay bây giờ không, nhưng có gì đó bảo tôi chờ. Cậu bé bước lên và nước mắt rơi xuống cái lều vải. "Dừng lại đi!" Một cô gái hét lên. Không ai quay lại. Thêm một vài bé gái đến và gia nhập vào bức tường với đám bé gái trước đó. Cậu bé đột ngột chui vào lều của chúng và gom lấy "đồ trang sức" mà chúng đã giấu trong đó và bắt đầu chạy.

Các cô gái buông tay nhau và bắt đầu theo đuổi cậu bé. Chúng đuổi theo sát nút cậu bé xung quanh những cái cây. Cuối cùng anh ta phải dừng lại và quay lại đối mặt với họ. Anh nắm lấy tay anh và nói, "Tốt thôi! Chúng đây! "Anh ta trả lại những đồ trang sức bị đánh cắp, bỏ đi với vẻ bực dọc, và cuối cùng ngồi xuống trước một cây sồi già – hờn dỗi. Các cô gái tiếp tục chơi "nhà" trong lều của chúng.

cha-me-khong-nen-kiem-soat-viec-be-choi-qua-nhieu

Chưa tới hai phút trôi qua, một cô bé trong nhóm lều đi tới chỗ cậu bé đang ngồi. Cô bé làm một điều gây bất ngờ cho mọi người. Cô bé ngồi xuống cạnh cậu ấy. Cô bé nhìn cậu bé chăm chú và bắt đầu nói thỏ thẻ. Cậu ta lại bắt đầu tăng âm lượng. Cô bé kiên nhẫn đặt tay lên cậu bé và đợi cậu ta ngừng la hét. Cậu ta im lặng. Một vài phút sau, chúng đứng dậy. Cô bé nắm lấy tay cậu ta và đưa cậu ta đến nhóm các cô gái ở cái lều. Cậu ấy nói gì đó với chúng và chúng mời cậu ấy chơi.

Điều gì sẽ xảy ra nếu người lớn can thiệp ngay lúc đầu? Điều gì sẽ xảy ra nếu cha mẹ nhảy vào ngay khi có dấu hiệu xung đột?. Cha mẹ có thể nói, "Hãy cho anh ấy chơi chung." Hay bảo cậu bé ngừng la hét, giải thích với cậu rằng đó không phải là cách tốt nhất để được tham gia. Nhưng điều tốt đẹp mang lại là gì?

Chỉ trong vài phút, các em đã học được các bài học cuộc sống quan trọng - kỹ năng cảm xúc xã hội, cái rất khó để dạy và rèn luyện cho trẻ. Thông qua kinh nghiệm cuộc sống thực tế này, chúng đã học cách đứng lên cho bản thân, làm thế nào để vượt qua sự tức giận và thất vọng, và quan trọng nhất - chúng đã học được sự đồng cảm.

Cha mẹ không thể đóng vai trò đồng cảm! Hoặc giảng cho trẻ về cái chết quan trọng như thế nào để gia nhập với các trẻ em khác. Trẻ em cần phải học những điều này thông qua thực hành. Rất nhiều! Tốt nhất là được thực hiện qua các trải nghiệm chơi hàng ngày với các trẻ khác - đặc biệt là ở ngoài trời, nơi trẻ em có thể đi lang thang, khám phá và chơi xa thế giới người lớn.

Hầu hết trẻ em ngày nay dành phần lớn thời gian trong nhà và dưới sự giám sát trực tiếp của người lớn. Cha mẹ đang nói về cách trẻ trải qua mỗi giờ đánh thức cả ở trường lẫn ngoài trời. Ngay cả những lần chơi của chúng thường được rập khuôn và kiểm soát theo ý người lớn. Giờ nghỉ đã kéo dài hàng giờ đã giảm xuống còn quy tắc 20 phút như là cơ hội tràn ra quậy phá.

Trẻ em được bảo những gì chúng có thể chơi và không thể chơi, với nhiều trò chơi truyền thống như đuổi bắt và kickball đã trở thành quá khứ. Ngày chơi được tổ chức bởi người lớn để giữ cho trẻ em giải trí, an toàn và hạnh phúc. Và những gì đã từng là truyền thống khi cho trẻ em trong khu phố tự đi bộ xuống nguồn nước địa phương để chơi một trò chơi hockey trên ao, giờ đã trở thành một đội du đấu hockey chuyên nghiệp với việc nhiều trẻ em được xếp hạng và đánh giá kỹ năng hẳn hoi.

Trong khi đó, giáo viên báo cáo rằng ngày càng nhiều trẻ em gặp rắc rối trong việc điều khiển cảm xúc của mình trong trường học, lung túng với những gì được và không được làm và liên tục tìm kiếm sự trấn an của người trưởng thành với bất kỳ khó khăn nào mà trẻ gặp phải. "Chúng liên tục nói xấu lẫn nhau", giáo viên báo cáo. Ở một tiểu bang khác , "Ngày nay hiếm có đứa trẻ nào mà không liên tục tìm kiếm hướng dẫn từ người lớn."

Tuy nhiên, trớ trêu thay, chúng ta tiếp tục tìm kiếm thông tin và ký thác con cái của chúng ta vào các chương trình có tổ chức được tuyên bố là sẽ làm cho trẻ em của chúng ta thông minh hơn, đẹp hơn, tự tin hơn và năng động hơn về mặt xã hội.

cha-me-khong-nen-kiem-soat-viec-be-choi-qua-nhieu

Sự thật là không có chương trình có định hướng của người lớn nào là hoàn hảo cho trẻ và hầu hết sẽ không cho trẻ những kỹ năng này. Trẻ em cần phải trải nghiệm và học cách làm thế nào để giao tiếp xã hội với người khác; làm thế nào để trẻ trở nên tự tin và có khả năng xử lý khi gặp tình huống mới; và làm thế nào để phát triển những điểm mạnh như lòng quảng đại và sự tử tế. Tương tự như học các kỹ năng vận động mới, trẻ em thực hành nhiều hơn trong các trải nghiệm chơi với nhau , thì chúng sẽ cảm thấy thoải mái hơn trong các tình huống xã hội khác nhau.

Nếu trẻ thực sự có những giờ chơi tự do với bạn bè hàng ngày cả trong trường học và ngoài trời, các em sẽ học được các kỹ năng cần thiết như đàm phán, thương lượng, giải quyết xung đột, đồng cảm, lòng tốt, chia sẻ, từ bi, và nhiều hơn thế nữa. Tất cả những gì chúng ta cần làm là đừng cố gắng hết sức để kiểm soát mọi kết quả của mỗi tương tác giữa trẻ nhỏ. Đã đến lúc cha mẹ lùi lại và để cho trẻ em chơi - vì đây là cách sẽ giúp trẻ học cách tiếp xúc với thế giới thực.

  • 141 lượt xem0 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?