Con “ngoan” có phải lúc nào cũng tốt?

Người lớn sẽ rất hài lòng và tự hào nếu có một đứa con ngoan theo định nghĩa như thế. Nhưng thực tế thì sao? Con ngoan có thật luôn tốt và có nên mang ra làm thước đo một đứa trẻ?

Ngoan là một từ được người lớn tận dụng tối đa để khen ngợi trẻ nhỏ và là mục tiêu của giáo dục trong gia đình. Ngoan là gì? Với trẻ nhỏ, đây là một từ ngữ chung chung, khó hiểu và thường được người lớn lí giải là: biết nghe lời, không được cãi lại, luôn chào hỏi, thưa gửi dạ vâng, không đùa nghịch nhiều làm phiền mọi người… 

Hãy cùng xem xét những mặt tối của một đứa trẻ ngoan:

Những đứa trẻ ngoan có thể là những đứa trẻ không dám đưa ra chính kiến

Những đứa trẻ ngoan giống như những chú chim bị nhốt trong lồng, luôn cố gắng để làm vừa lòng ông bà cha mẹ, những người xung quanh. Các bé sẽ học cách vâng lời, nghe và làm theo chính xác những chỉ dẫn được đưa ra, thậm chí không bao giờ dám đưa ra những ý kiến khác với ý kiến của người lớn bởi sợ điều đó sẽ được đánh giá là hư, là cãi lại, sợ làm thất vọng cha mẹ.

Nhiều gia đình hễ con nói ra điều gì đó không đúng với mong muốn của người lớn thì lập tức sẽ quy kết con vào tội: chưa kịp nói đã kịp cãi, chưa nghe xong đã cãi xong…dần dần con sẽ tin rằng nói khác đi là chống đối, là không nên. Vì thế bé mất đi tư duy phản biện, không biết đưa ra luận điểm của mình.

con-ngoan-co-phai-luc-nao-cung-tot

Ngay khi bé đã răm rắp nghe lời như vậy thì khi lớn lên chẳng thế nào trở thành một người độc lập, phân biệt được đúng sai. Và bố mẹ lúc ấy cũng đừng than thở rằng: con chẳng biết mình thích gì, chẳng có mục tiêu, ước mơ gì, đến cả chọn nghề, xin việc cũng ỷ lại bố mẹ. Tất cả là bởi vì cái quan niệm “ngoan”- phải biết nghe lời, không được trứng khôn hơn vịt gây nên đó thôi.

Những đứa trẻ ngại giao tiếp, khép mình

Trẻ ngoan sẽ có tâm lí sợ hãi đám đông, ngại giao tiếp vì lo sẽ nói ra những lời không làm hài lòng người khác, trái ý hay phật ý ai đó, sợ thấy những cái nhăn mặt khó chịu khi cố làm theo những thứ mình thích. Sự sợ hãi ấy khiên bé chọn giải pháp an toàn là thu mình trong cái vỏ ốc, tránh xuất hiện chỗ đông người.

Dần dẫn sự khép nép đó biến trẻ thành em bé nhút nhát, khó hòa nhập, khó kết bạn, chỉ dám đứng từ xa để ngắm nhìn bạn chơi dù rất thích, muốn nói gì cũng phải nhìn thái độ của người khác.

Khó đứng dậy khi vấp ngã, không biết xoay sở thế nào trước những khó khăn

Phần lớn những đứa trẻ quá ngoan, quá lành hiền và răm rắp nghe lời sẽ là những đứa trẻ thiếu bản lĩnh. Nếu từ nhỏ đã đi theo một con đường êm đềm, được rải hoa hồng theo ý bố mẹ thì lớn lên dù dẫm phải cái gai mùng tơi cũng thấy đau. Trẻ có xu hướng chờ đợi hướng dẫn, cần ai đó chỉ lối, cần ai đó để dựa vào, hơn là tự mình đứng dậy sau vấp ngã, dũng cảm đối mặt với khó khăn.

Trẻ thiếu bản lĩnh là một điều chẳng cha mẹ nào mong muốn ở con bởi chẳng ai muốn cứ phải đi theo con cả đời để chỉ cho chúng từng bước đi. Đến lúc chúng phải tự đối mặt với sóng gió của cuộc đời chúng. Thế nhưng để làm được điều đó, ngay từ nhỏ đã phải dạy con cách đứng dậy sau thất bại, vững vàng và mạnh mẽ, chứ không phải bắt chúng đi sau lưng cha mẹ như một lá chắn vững vàng.

Mất đi những trải nghiệm thú vị của trẻ nhỏ

Trẻ nhỏ nghịch ngợm, tò mò, thích khám phá, muốn tìm hiểu những thứ mới lạ, đó là điều đương nhiên và giúp trẻ có những trải nghiệm tuổi thơ tươi đẹp. Thế nhưng những em bé ngoan có thể sẽ không dám đi tắm mưa vì sợ mẹ buồn, không dám leo trèo vì sợ trái ý cha…Chúng sẽ có một tuổi thơ an toàn, bình lặng, yên tĩnh và tẻ nhạt.

Với tâm lí chiều lòng cha mẹ, trẻ sẽ đồng ý đi học múa, thay vì ước mơ học võ; đồng ý ngồi trong nhà, tránh xa những trò chơi nhảy bùn, leo cây vì cha mẹ muốn con gái phải dịu dàng…Ngoan đánh mất nhiều lựa chọn của bé hơn cha mẹ tưởng.

Kìm nén cảm xúc dễ dẫn đến những vấn đề tâm lí

Những em bé ngoan sẽ giỏi trong việc làm hài lòng người khác nhưng lại âm thầm nén những nỗi buồn, hay sự bất mãn vào trong. Sự tích tụ âm ỉ đó hoàn toàn không tốt cho trẻ. Chúng không giải tỏa được những cảm xúc tiêu cực, và có hướng chôn giấu những suy nghĩ và cảm giác thực sự của mình, để thể hiện ra ngoài những cảm xúc mà chúng nghĩ người khác muốn chúng thể hiện.

Sự tích tụ lâu ngày này gây ra các triệu chứng thần kinh, sự cắn rứt, sự bùng nổ bất chợt, và sự cay đắng. Nhiều trẻ khi thành niên có xu hướng làm trái lại mọi thứ được dạy bảo bởi đã bị dồn nén lâu ngày. Chúng âm thầm thực hiện những hành vi xấu, quậy phá và trở nên khó phán đoán do muốn phá bỏ rào cản bị vây hãm nhiều năm. Nhưng cũng có đứa trẻ sẽ trở nên thâm trầm, u uất, chán nản.

Không phải “ngoan” lúc nào cũng tốt, nhất là khi nó bị biến thành điều bắt buộc cho trẻ, chứ không phải là một lựa chọn.  Hãy để con được thể hiện chính kiến của mình, làm cái bé thích, biết yêu biết ghét, biết mình cần gì, nghĩ gì, hay muốn gì.

Nguồn: Bé Yêu Source
  • 491 lượt xem1 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?