Làm thế nào để mỗi ngày đi học của bé đều là một ngày vui?

Tôi có một cậu con trai 3 tuổi, bé không thích đi học một chút nào. Mỗi sáng tôi phải dùng mọi cách để gọi con dậy bởi bé kiên quyết không ra khỏi giường để đến lớp. Đó thực sự là cơn ác mộng với cả mẹ và con. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, các bạn trong lớp con đều đi học rất vui vẻ. Như vậy vấn đề không phải tại cô, tại lớp. Có lẽ lý do là tại tôi đã không trang bị cho con đầy đủ trước khi đưa bé đến một môi trường hoàn toàn mới.

lam-the-nao-de-moi-ngay-di-hoc-cua-be-deu-la-mot-ngay-vui

Tôi nhớ những lần nói dối con là đi chơi để bé khỏi khóc khi tôi bế bé ngồi vào ghế xe máy. Tôi nhớ những lần trao vội con cho cô và chạy đi nhanh chóng để bé khỏi bám lấy tôi khóc mãi không ngừng. Tôi cũng không quên được lần đầu đưa con tới lớp, tôi để bé mải mê chơi các món đồ chơi mới và lặng lẽ rời đi, không chào con để bé không phát hiện sự vắng mặt của tôi. Những hành động ngớ ngẩn đó đã vô tình khiến con sợ hãi việc đến trường. Bé cảm giác bị lừa, bị nói dối và mất lòng tin vào chính mẹ của mình. Thử tưởng tượng một đứa trẻ hốt hoảng nhận ra chỉ còn một mình giữa những người xa lạ. Bé sẽ sốc và hoang mang biết bao. Rất nhiều tối ôm con vào lòng, tôi lại ân hận, lại ước được quay về những ngày đầu đưa con đi mẫu giáo, để sửa chữa lại những sai lầm nghiêm trọng, gây tổn thương cho trái tim non nớt của con tôi.

Làm thế nào để con đi học vui vẻ?

Sau khi nhận ra sai lầm của mình, tôi đã quyết định tạm thời cho bé nghỉ học ở nhà trước sự phản đối gay gắt của gia đình. Mọi người cho rằng phải kiên nhẫn, sau một thời gian bé sẽ quen đi và không khóc nữa. Nếu tôi do dự lúc này, thì lần sau quay lại con sẽ càng khó làm quen hơn. Nhưng tôi vẫn cho bé nghỉ. Tại sao ư? Tôi cho rằng việc một đứa trẻ bị sợ hãi, chán nản không còn muốn khóc, muốn hờn giận thật đáng thương. Giống như những em bé trong trại trẻ mồ côi, khi chúng gào lên chán chê mà chẳng ai thèm bế, thì dần dần không còn khóc nữa. Thế là ngoan hay là bất hạnh?

Tôi muốn con ổn định lại tâm lý, và chờ bé sẵn sàng hơn với trải nghiệm chia cách đầu đời. Thà rằng chậm một chút còn hơn bé bị ám ảnh mãi về việc bị ép đi học.

lam-the-nao-de-moi-ngay-di-hoc-cua-be-deu-la-mot-ngay-vui

Tôi sử dụng tối đa thời gian có được để nói chuyện với bé về trường lớp

Những câu chuyện về trường lớp, những bài thơ tôi đều sử dụng để đọc cùng con hàng ngày. Tôi dẫn con đi chơi trong khuôn viên trường, quan sát và ngắm các anh chị, các bạn vào giờ tan học. Tất cả hành động đó chỉ với mong muốn cung cấp cho con thật nhiều thông tin về nơi con sẽ đến và khơi dậy cho con trí tò mò cũng như sự ham khám phá tự nhiên của mỗi đứa trẻ. Với một em bé đã từng một lần sợ đi học, tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa để vẽ cho bé những góc nhìn khác nhau về trường.

Tôi đóng vai cô giáo để dạy con những điều đơn giản như phân biệt màu sắc, hình khối,... Từ cách xưng hô đến những yêu cầu nho nhỏ tôi cũng cố gắng giống như học sinh và giáo viên trong lớp. Cách sắm vai có thể giúp con cảm thấy thân quen hơn nếu tiếp tục đi học.  Việc đóng vai này được đan xen với những vai khác như cảnh sát với chú lái xe, bác sĩ và bệnh nhân,... để bé cảm thấy thoải mái hơn.

Trang bị cho kỹ năng tự phục vụ, tự lập để con trở nên tự tin hơn

Những việc như tự rửa mặt, vắt khô khăn, cất dọn đồ chơi, đi tất… tôi đều khuyến khích bé tự làm. Mặc kệ mọi người hối thúc, tôi kiên nhẫn chờ con hoàn thành công việc của bé. Tôi cũng dạy con từ chối sự giúp đỡ nếu bé có thể làm được việc đó. Vì thế, khi bà định xúc cơm cho con, con sẽ nói: "Bà ơi, con tự xúc được mà". Với tôi, một đứa trẻ tự lập sẽ tự tin và dù ở môi trường nào cũng sẽ không quá lo lắng, sợ hãi.

Dạy con tự phục vụ thường sẽ xuất hiện mâu thuẫn nếu sống cùng ông bà. Gia đình tôi là trường hợp đó. Câu cửa miệng của bà là: "Nó bé tí biết cái gì mà bắt nó tự tắm với tự chọn quần áo". Ông bà rất nuông chiều và sẵn sàng nhảy vào làm thay cho bé, bởi sợ bé mệt, không làm được, hay làm hỏng. Để giúp con có cơ hội trưởng thành hơn, tôi cố gắng nhờ chồng cho ông bà hiểu, đồng thời thường xuyên khen ngợi bé vì những gì bé làm được để con có động lực và háo hức tự hoàn thành các việc trong khả năng của bé.

lam-the-nao-de-moi-ngay-di-hoc-cua-be-deu-la-mot-ngay-vui

Khi con bắt đầu đi học, ngày nào tôi cũng gửi cho con một lá thư

Thời gian đó tôi bắt đầu công việc mới và không thể đưa con tới trường. Bố của bé có nhiệm vụ cùng con đến lớp. Vì thế sau khi ôm và hôn vào mỗi sáng, tôi trao cho bé 1 lá thư. Mỗi lá thư đều có phong bì khác nhau, nội dung khác nhau, thậm chí hình dáng cũng khác nhau. Con tôi không biết đọc, đương nhiên vì bé mới học mẫu giáo mà. Vậy thư để làm gì? Lá thư của tôi cực kỳ đơn giản. Nó chỉ gồm 1 hình vẽ trên đó và một câu rất ngắn. Bố của bé sẽ đọc cho bé nghe trước khi giao bé cho cô giáo.

Ban đầu tôi nghĩ rằng đây chỉ là cách để con tôi được nghe một câu nói tích cực vào mỗi sáng để có tâm trạng vui vẻ, nhưng tôi không ngờ là bé rất thích thú, háo hức cùng bố đoán xem trong đó có gì cả đoạn đường. Con tôi rất vui vẻ bởi mỗi ngày đều nhận được một bất ngờ nho nhỏ và quên luôn việc khóc vì còn mải khoe với cô hôm nay con có gì.

Hôm nào tôi cũng dành thời gian để hỏi han con về những việc đã xảy ra khi bé ở trường

Dù bận đến mấy, tôi không bao giờ quên hỏi bé những chuyện đã xảy ra ở trường. Tôi không đặt những câu hỏi chung chung như: "Hôm nay thế nào con?" mà đi vào cụ thể như "Trưa con ăn món gì, hôm nay bạn Bi có ngồi cạnh con không, buổi trưa bạn nào nằm cạnh cô giáo?". Tất cả đều xoay quanh các hoạt động diễn ra với bé trong suốt thời gian tôi xa con. Nó không chỉ giúp tôi nắm được tình hình của bé, mà còn cho bé biết tôi rất quan tâm đến con, thích lắng nghe những câu chuyện của con.

Thói quen trò chuyện về trường lớp cùng trẻ mang lại rất nhiều lợi ích. Con tôi luôn háo hức chờ mẹ về để kể mọi thứ về bạn về cô cho tôi nghe. Lúc thì bạn Ben ăn chậm nhất lớp, lúc thì Bi tè dầm, lúc lại con được ra sân chơi. Những câu chuyện gắn bó hai mẹ con lại gần nhau hơn và cũng khiến bé thêm hào hứng đến lớp để có chuyện về kể cho mẹ.

lam-the-nao-de-moi-ngay-di-hoc-cua-be-deu-la-mot-ngay-vui

Chấp nhận có những hôm bé khó chịu và muốn được ở nhà

Có lẽ quan điểm này của tôi sẽ bị nhiều mẹ phản đối. Bởi sự thỏa hiệp mang lại rất nhiều bất lợi. Trẻ có thể dựa vào việc đó để không ngừng đòi nghỉ học ở nhà. Nhưng tôi cho rằng: trẻ nhỏ cũng như người lớn, không phải chỉ lúc ốm đau, mà kể cả lúc cảm thấy uể oải thì đều cần được ở nhà sạc lại năng lượng. Điều đó không có gì nghiêm trọng cả.

Tôi sẽ không kiên quyết ép con phải đến trường. Nếu trò chuyện với bé và hiểu bé cần được nghỉ ngơi 1 ngày, tôi sẵn sàng dành ngày đó cùng con đi dạo công viên, vào nhà sách đọc gì đó hay đơn giản cùng vẽ một bức tranh. Khi con cảm thấy thoải mái, không bị gò ép, bé sẽ vui vẻ đi học vào ngày hôm sau. Dù sao thì bé có rất nhiều thời gian để đi học, và tôi cũng còn nhiều thời gian để đi làm và cống hiến. Dành 1 ngày cho con sẽ chỉ đem lại niềm vui, không bao giờ là sự đáng tiếc.

  • 391 lượt xem0 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?