Mẹ ơi, con muốn về nhà với mẹ có được không?

Mẹ, mẹ là quê hương của con, là cánh đồng yêu thương của con, là tất cả của con, nên con mãi vẫn chỉ muốn tìm về! Mẹ là khởi đầu của con

Mẹ ơi, đường đời con bước quả thật rất mệt mỏi, trái tim con đã có nhiều chai sạn, đôi chân con tê dại đi rồi, con người con như chỉ là cái xác khô cằn dưới áp lực của một cuộc sống trưởng thành, cuộc sống tự lập mà con những tưởng ngập tràn ánh nắng. Có đôi lúc, khi mỏi mệt quá, con tự trấn an mình rằng con đang tuổi trẻ nên ban đầu sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng không được gục ngã.

Tuy vậy, nhìn phố xá đông đúc qua lại mà không có một ai đoái hoài đến con, xung quanh con là bao người nhưng không ai quan tâm, nhịp sống cứ thế vội vã trôi qua, con thấy mình trống rỗng, lạc lõng nơi xứ người. Biển người cứ phiêu bạt, đi lại cứ đi, con như dần tan biến. Tâm hồn con rỉ máu nỗi cô đơn vô phương, khi không biết san sẻ cùng ai, khi không biết cách để xoa dịu những tâm sóng dữ dội trong lòng, nước mắt con cứ lặng lẽ rơi.

Con nhìn ra bầu trời xa xa kia, lòng thực muốn đứng dậy khỏi nhàm chán, muốn bắt một chuyến xe về quê, con muốn quay lại ngôi nhà – khởi đầu của con, con muốn được về tổ ấm của mình như con chim non muốn quay về sau khi đôi cánh đã hiên ngang trên bầu trời, con muốn về với mẹ thân yêu của con…

me-oi-con-muon-ve-nha-voi-me-co-duoc-khong

Mẹ luôn đợi con về!

Con muốn về nhà và con chắc chắn luôn có một bóng hình âm thầm đợi con trở về, dù là bất cứ lúc nào. Tức khắc, con sẽ sà vào lòng mẹ, và có thể cứ thế mà òa lên khóc như đứa trẻ năm nào mẹ còn đánh đòn. Lúc này, con đã lớn, mẹ cũng đã có tuổi nhưng con cứ mãi bé bỏng trong mắt mẹ, con muốn được chở che, muốn được bảo vệ, đối với con, không có gì yên bình hơn ngoài việc được ở bên cạnh mẹ.

Con biết những dấu hiệu thời gian trên khuôn mặt mẹ ngày càng rõ nét, con biết nụ cười mẹ vẫn còn ấm áp, hiền hậu. Để con nâng trên tay khuôn mặt mẹ, được vuốt chải mái tóc đã lấm tấm hai màu thời gian của mẹ như mẹ hay làm hồi con còn bé, mẹ thân thương và gần gũi, mẹ ngọt ngào và dịu dàng, ở bất kì vòng tay nào, con cũng không có được cảm giác nguyên vẹn như vậy. Đôi vai mẹ gầy gầy xương xương vì gánh bao sương gió mà đủ sức cho con sự bình yên, đủ mạnh mẽ cho con vực dậy, cho con những nụ cười, hạnh phúc, niềm vui vô bờ. Bên mẹ, con quên đi những cô đơn, trái tim lạnh được sưởi ấm sau những ngày gió lạnh.

me-oi-con-muon-ve-nha-voi-me-co-duoc-khong

Nhớ món ngon mẹ nấu

Con muốn về nhà, muốn được ăn bữa cơm giản đơn mà ấm cúng của mẹ mỗi chiều. Trong cuộc sống tự lập của con, bữa cơm cũng không được ổn định, con thèm nhớ hương vị quê hương mình, hương vị mà mẹ đã phảng phất trong từng đĩa rau, bát cà, đĩa cá sông… Những món ăn sơn hào hải vị, nem công chả phượng ngoài kia có là gì đối với bữa ăn mà mẹ nấu cho con.

Con sống lại những ngày còn nhỏ, được ăn một bữa cơm nhà mà ứa nước mắt. Vẫn là những món quen thuộc mà sao lòng con thấy quặn đau, những món ăn mà con nấu y nguyên vẫn không có hương vị như của mẹ. Mẹ vẫn gắp thức ăn cho con, mẹ vẫn tưởng con là con bé kén chọn kén ăn ngày nào. Bữa cơm gia đình mộc mạc, đơn sơ mà dư vị thì khác hẳn, con thấy ngọt ngào, thấy ấm áp, thấy bình an trong tâm hồn, bão táp cuộc đời cũng đã yên trong trái tim bé nhỏ còn muốn được che chở.

Câu chuyện mẹ kể

Mẹ ơi, con muốn về nhà, để đêm đêm được nằm bên cạnh mẹ, được mẹ thủ thỉ kể chuyện về mấy người trong làng, mấy nhà hàng xóm cho con nghe mà trong thời gian xa nhà con không mảy may để ý. Rồi bên tai con chỉ có tiếng mẹ, con sẽ nghe kỹ từng câu một, khắc ghi vào nỗi thương, nỗi sầu của riêng con. 

Mẹ mắng con đi!

Con muốn được mẹ lại mắng mỏ con đôi điều, để con nhớ lại những giận hờn vu vơ ngày bé, để thấy cả con và mẹ cùng trẻ lại, cùng quay ngược thời gian vô hình. Mẹ sẽ trách tội vặt sơ hở của con, sẽ nhắc nhở, con muốn được nghe những câu nói ấy, tuy là la rầy thật đấy nhưng lại trân trọng biết bao nhiêu vì con nhận ra, những lời quở trách ngoài xã hội kia đều cay độc và chua xót đến tận tim gan, còn với mẹ, đều chan chứa cả một nỗi lòng mong mỏi con trưởng thành, đều cảm thông rất nhiều. Con nhớ những kí ức miền xa xôi nào...

Thời gian bên mẹ đừng trôi!

Mẹ ơi, con muốn được dành thời gian thật nhiều bên mẹ, để tự con thấy được an ủi, động viên, khích lệ. Con muốn trốn tránh những mỏi mệt của cuộc sống vất vả hiện tại mà bên mẹ mãi thôi, để những sóng gió ngoài kia không còn dày vò được con, dù là trong ngắn ngủi, trong tích tắc. Để lòng con thôi bận tâm, thôi lo lắng, thôi chán nản, bất lực, mẹ truyền cho con luồng sinh khí vô tận của tình cảm gia đình, cho con vững bước, cho con lòng dũng cảm để chinh phục đích đến của cuộc sống.

me-oi-con-muon-ve-nha-voi-me-co-duoc-khong

Con lại phải đi rồi!

Con nhớ hình ảnh mẹ gói ghém cho con vài thứ quà quê và đưa cho con ngày con lên đường trở lại nơi xa xôi phố thị bộn bề, muốn rưng rưng trước đôi mắt thương nhớ, chờ mong, lo âu của mẹ sau bóng lưng con, con muốn ở lại với mẹ nhưng con biết mình cần phải trưởng thành, phải quăng quật với đời, con lại bước đi, lòng không đành, lại chờ mòn mỏi ngày được hớn hở trở về với mẹ, sống về những bóng hình yêu thương, gần gũi.

Mẹ ơi, ngoài kia biển cả cuộc đời mênh mang đáng sợ, bão táp không ngừng, muốn nhấn chìm con thuyền nhỏ như con đang cố chèo kéo bắt đầu đi ra khơi xa. Con muốn về nhà, về với mẹ, về bến đỗ yên bình của con để con neo đậu mãi thôi. Và con biết ngày con trở về, mẹ là vòng tay rộng lớn nhất trên thế gian này bao bọc lấy con!

Nguồn: Tạp chí mẹo vặt
  • 822 lượt xem2 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?