Mẹ Việt tại Hàn và hành trình đầy nghị lực từ khi biết thai nhi bị dị tật

Mang thai, sinh con và chăm con là hành trình đầy gian truân và vô cùng thiêng liêng với bất kỳ người phụ nữ nào. Với người mẹ có con bị dị tật bẩm sinh, hành trình đó lại còn khó khăn hơn gấp bội.

Vợ chồng anh Khang, chị Trúc quê gốc Cần Thơ, hiện đang là nghiên cứu sinh tiến sĩ về y sinh tại Hàn Quốc. Mang thai và sinh con tại xứ sở Kim Chi, xa nhà biền biệt hơn ba ngàn km, thiếu vắng sự kề cận của gia đình hai bên, hành trình ấy còn trở nên khó khăn hơn biết bao nhiêu khi thai kỳ tháng thứ sáu, anh chị được bác sĩ thông báo em bé bị dị tật clubfoot, còn được gọi là dị tật “bàn chân khoèo”, với tỉ lệ em bé mắc phải là 1/1000.

Chia sẻ câu chuyện của gia đình mình, chị Trúc mong gửi gắm tới các mẹ bầu cũng như các mẹ đang có con nhỏ, đặc biệt là những mẹ có con bị các vấn đề trong thai kỳ, rằng hành trình làm mẹ sẽ có rất nhiều khó khăn, các mẹ hãy thực sự bình tĩnh!

“Em bé clubfoot”

Bây giờ, em bé Gấu của chúng mình đã được 4 tháng tròn.
Mình đã cùng con trải qua thật nhiều cảm xúc – lo lắng, hạnh phúc, buồn tủi và nhiều xúc cảm lẫn lộn khác.
Khi mang thai con ở tháng thứ 6, mình được bác sĩ báo em bé của mình bị clubfoot. Mình với Khang vẫn tỉnh bơ, kiểu như “ừ, thì chắc là chân nó cong, cong thì bẻ nó ra!”

me-viet-tai-han-chia-se-hanh-trinh-day-nghi-luc-khi-biet-thai-nhi-bi-di-tat-h1
Nhưng với dự cảm của một người mẹ, mình không yên tâm. Và mình bắt đầu lao đi tìm kiếm thông tin về cái gọi là clubfoot. Thật ra clubfoot hay còn gọi là dị tật “bàn chân khoèo”, với tỉ lệ em bé mắc phải là 1/1000. Tật này xuất hiện ngẫu nhiên ở các tháng của thai kỳ và không thể tầm soát. Lý do có thể do di truyền và cũng chưa có lý do cụ thể, chắc chắn nào. Hậu quả là bệnh nhân sẽ không đi lại bình thường được nếu không chữa trị sớm. Có nhiều phương pháp điều trị, nhưng phương pháp phổ biến hiệu quả nhất là Ponseti với thời gian điều trị từ 3 năm trở lên, khá dài hơi. Mình với Khang quyết định chưa cho ông bà nội ngoại hay vội vì sợ ông bà lo lắng.
Khi tham khảo thông tin bệnh, mình bắt đầu lo lắng nhiều hơn, và ngồi khóc như một đứa trẻ. Sau đó là mình tự trách mình kiểu: “Mình đã làm sai điều gì để khiến em bé không khoẻ?” “Có phải do bụng mình quá nhỏ (trong suốt thai kỳ mình chỉ tăng 8kg), em bé phải co chân nên mới khoèo? Tỉ lệ cả ngàn em lận mà?”... Rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu mình lúc đó.
Ngoài trời thì lạnh, cây cối trơ trụi, thở thì ra khói (mùa đông xứ Hàn mà!), không gian đó dễ làm con người ta chùn bước nản lòng. Và mình cố gắng chấm dứt cảm giác tiêu cực càng nhanh càng tốt. Mình bắt đầu mở các chương trình hài, gameshow, xem phim TVB, nấu nướng rất nhiều món (lúc đó mọi người cứ đòi chặn Facebook mình vì mình cứ hay khoe đồ ăn), móc áo len cho con,...
Cuối cùng mình với Khang cũng tìm ra được vài nhóm do các cha mẹ em bé bị clubfoot khác lập ra và cùng thảo luận các vấn đề liên quan của các con. Mình theo dõi mỗi ngày, tuy có nhiều hình ảnh, clip, nhiều tình huống xấu xảy ra trong quá trình điều trị, nhưng cũng có rất nhiều em bé được chữa trị hoàn toàn, đi đứng khoẻ mạnh. Tinh thần mình cũng sẵn sàng hơn cho việc chăm sóc và điều trị cho em bé Gấu.
Chờ hoài cũng tới ngày Gấu ra đời. Không may là mình lại bị “Tụ máu sau sinh”, và phải đưa lại vô phòng rạch thêm một đường để đẩy máu ra ngoài và đặt ống tiểu. Nên thời gian da kề da với con chỉ có chút xíu xiu. Hôm sau được gặp con, việc đầu tiên là cầm chân nó lên coi… vẩy, à không, coi chân. Cái chân nhỏ xíu cong ngược vô trong. Thiệt là ... không biết phải nói làm sao.

Mình chỉ biết rằng hành trình chỉ mới bắt đầu.

me-viet-tai-han-chia-se-hanh-trinh-day-nghi-luc-khi-biet-thai-nhi-bi-di-tat-h2

Gấu không chịu ti mẹ, đưa ti vô miệng con là con nhai nhai nghiến nghiến tới khi ra máu, đau quá mình rút ra. Gấu đòi ti mình lại cho ti, rồi bé lại nhai rồi ra máu. Ôi, nhớ lại mình còn thấy đau!

Chuyện cho con ti mẹ không hề đơn giản như mình nghĩ ban đầu đâu, rất khác!

Mình bắt đầu tập tành hút sữa, cho con ti bình, cho đến một ngày máy hút sữa hư, mình lại tập con ti mẹ. Và thật may mắn là con đã ghiền!!!

Quay trở lại với cái chân, bác sĩ hẹn sau 2 tuần thì tới bệnh viện để khám và bắt đầu điều trị. Ngày đầu tiên mình ôm con tới bệnh viện thì tuyết rơi, vì sợ con lạnh nên khi di chuyển mình toàn ôm con chạy. Lúc đó có cuốn sổ với cây viết chắc mình sẽ sáng tác được cả bài hát đầy tâm trạng!

Mặc dù các y bác sĩ ở đây, ai cũng đều rất dễ thương, rất nhiệt tình giúp đỡ nhưng cũng có lúc mình với Khang cảm thấy đơn độc vì không cùng ngôn ngữ. Không phải ai cũng biết tiếng Anh và tụi mình lại biết rất ít tiếng Hàn.

me-viet-tai-han-chia-se-hanh-trinh-day-nghi-luc-khi-biet-thai-nhi-bi-di-tat-h4

Sau khi thảo luận, bác sĩ quyết định sử dụng phương pháp Ponseti. Đây là một phương pháp điều trị rất hiệu quả dị tật bàn chân khoèo do bác sĩ Ponseti nghiên cứu  và áp dụng thành công. Phương pháp này cần bó bột chỉnh hình, đeo nẹp Dennis-Brown và làm thủ thuật chích gân gót. Bé cần đeo nẹp giày chỉnh hình cho tới khi 36 tháng tuổi. Bắt đầu phương pháp này, các bác sĩ nắn chỉnh cổ chân, bàn chân của bé một cách nhẹ nhàng và bó bột. Mỗi tuần thay bột 1 lần, bé cần bó bột khoảng 6 - 8 lần, bác sĩ sẽ kiểm tra và chỉ định nẹp chỉnh hình sau khi hoàn thành giai đoạn nắn chỉnh.

me-viet-tai-han-chia-se-hanh-trinh-day-nghi-luc-khi-biet-thai-nhi-bi-di-tat-h3

Gấu được bó bột lần đầu tiên, và cứ sau 1 tuần cắt bột rồi bó bột mới, kéo dài 2 tháng liên tục. Thề là mình với Khang rất ám ảnh cái máy cắt bột (y như cái máy cắt gạch của mấy chú thợ hồ). Mỗi lần đặt con nằm lọt thỏm trên giường bệnh khóc tới khàn tiếng và tiếng cắt xè xè của cái máy là mình lại muốn sáng tác bản nhạc đầy tâm trạng.

Rồi sau những lạ lẫm của chuyện chăm con với đôi chân bó bột tới háng thì cũng tới ngày con phẫu thuật để cắt gân gót chân. Thêm nỗi ám ảnh mới, mình được thay bộ đồ màu xanh, thay dép, mang khẩu trang, đội nón (cảnh chỉ thấy trong phim TVB) ôm con đi qua các dãy phòng để đưa vào phòng phẫu thuật. Ở đó, có 5, 6 y bác sĩ (mình không phân biệt được ai là y tá và ai bác sĩ). Có một ông hướng dẫn mình đặt con vào vị trí nằm mổ và nói một loạt câu tiếng Hàn (mình đoán đại loại chắc là “Chúng tôi sẽ làm cái này cái này trên người con cô...”). Xong Gấu được tiêm 2 mũi thuốc, chụp khí gây mê bên một đống máy móc dây nhợ. Và mình bị đưa ra ngoài, cảm giác bỏ lại con một mình trong căn phòng rộng lớn, con chỉ mới 2 tháng, bé tí xíu, mình lại muốn sáng tác... à mà thôi! Mình với Khang ngồi nhìn nhau một tiếng đồng hồ thì được gọi lên nhận con. Mình lại được thay bộ đồ màu xanh và vô phòng hồi sức để ôm con, người con rất lạnh (mặc dù được thổi hơi nóng). Sau một hồi con bắt đầu khóc, nghe tiếng thôi là biết con đã khóc rất nhiều. Ôm ấp thêm hơn nửa tiếng con mới được đẩy ra ngoài.

Gấu được bú no thỏa cơn ghiền sau gần 24 giờ không được cho ăn vì phải phẫu thuật. Con ngủ mê man, tỉnh lại vẫn cười như chưa hề có cuộc phẫu thuật, khi cô y tá xinh đẹp tới thay kim Gấu còn cong đít lên “thả bom” xã giao xong rồi cười nham nhở. Hề giống mẹ quá thể!

Sau khi phẫu thuật người ta lại bó bột chân con thêm lần nữa, lần này nửa tháng, vết thương bên trong chảy rất nhiều máu. Nhưng rồi nó cũng tự lành.
Và bây giờ, con đã mang giầy nẹp sắt 23 giờ một ngày được gần 2 tháng. Sau 8 tháng con sẽ chỉ mang giầy nẹp 8 giờ mỗi ngày, vậy là hành trình phát triển của con lại khác các em bé khác. Mình rất muốn thấy con lật, nhưng chưa được.

Cho tới khi chân con bình thường là...
Có thể thêm 3 năm nữa!

Vậy đó, chuyện bây giờ mới kể nên cảm xúc không đầy đủ lắm.
Mặc dù với một số cha mẹ, với một số em bé khác bị dị tật nặng hơn, thì chuyện mà nhà Gấu đã trải qua có thể chỉ là một chuyện khá đơn giản và nhẹ nhàng nhưng chắc chắn tụi mình sẽ còn nhớ hoài. Và mình muốn chia sẻ với các mẹ bầu chuẩn bị sinh hay các mẹ đã sinh em bé, hành trình này sẽ còn nhiều khó khăn, chúng ta hãy cứ bình tĩnh ạ!

Trúc Trương - Từ Hàn Quốc

  • 7.2k lượt xem14 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?