Nhật ký của mẹ: những ngày vượt qua sợ hãi để có kỳ tích hôm nay

Từ khi mang thai với bao nguy cơ cao đến nay, ba mẹ đã phải vượt qua nhiều sợ hãi. Những khó khăn trong đường đời sau này đều không là gì con nhé, vì sự xuất hiện trong đời này đã là cả một kỳ tích.

Hôm nay đã vượt qua những sợ hãi ngày nào, giờ đây nhìn con nói cười, chạy nhảy, ba mẹ thấy hạnh phúc quá, và ngày nào cũng phải thơm con dễ đến… mấy chục cái.

Nhìn gia đình mình bây giờ, không ai có thể tưởng tượng nổi được những ngày đã qua.

Dẫu muốn quên đi những tháng ngày không vui đó, mẹ vẫn muốn viết lại những gì đã trải qua. Bởi nếu một ngày nào đó, con cảm thấy cuộc đời này thật quá khó khăn, hay thậm chí là con thấy thật không đáng sống đi nữa (mẹ “nghe đồn” hình như ai cũng có lúc rơi vào tâm trạng này trong đời) thì vào thời điểm tồi tệ ấy, con hãy đọc lại những dòng này, để nhận ra rằng cuộc đời của con có được ngày hôm nay là cả một kỳ tích.  

Mẹ biết con bị tim bẩm sinh khi siêu âm định kỳ vào tuần thứ 22 của thai kỳ. Mẹ đã khuỵu ngay xuống ghế bệnh viện mà khóc vì thương con, quá bé nhỏ mà lại còn không khỏe mạnh, dù ba đang ở ngay cạnh mẹ mà mẹ không còn nghe, còn biết gì hết nữa cả. Sau đó là những ngày ba mẹ đi kiểm tra khắp nơi ở khắp các bệnh viện chỉ để nghe một người bác sĩ nào đó nói rằng, họ đã nhìn nhầm.

Có bác sĩ trấn an có thể phẫu thuật được, có bác sĩ thẳng thừng khuyên mẹ bỏ thai rồi mẹ sẽ có em bé khác, mẹ thiệt tình chỉ muốn cả thế giới sai lầm, con mẹ sanh ra sẽ hoàn toàn khỏe mạnh. Ba nói với con (lúc đó đang bận "đạp xe" trong bụng mẹ): “Ba không cần đứa con khác, ba chỉ cần con thôi, cục cưng ơi!”

Ba và mẹ có một đêm trắng để cùng khóc và để cùng nhau quyết định: con sẽ ra đời và con sẽ được yêu thương.

Cả nhà mình cùng sẽ cố gắng ở bên nhau, con nhé! Ba mẹ tự nhủ và đứng lên, quyết tâm giành sự sống cho con. Những ngày tiếp theo, ba mẹ đọc rất nhiều tài liệu, khám bác sĩ rất kỹ, siêu âm đầy đủ để có sự chuẩn bị tốt nhất cho con yêu. Mẹ chọn cách sanh thường và không dùng bất kỳ thuốc gì để ảnh hưởng tới con, mẹ tập thở đều đặn kể cả lúc đau chuẩn bị sanh để con không bị thiếu oxy.

Và đến ngày cục cưng của ba mẹ ra đời! Con nặng 3kg (sớm 2 tuần so với dự sanh vì mẹ bị thiếu ối, phải đặt bóng can thiệp) và không biết dài bao nhiêu. Mẹ chỉ kịp nhìn thoáng qua gương mặt nhăn nhó, miệng toác ra khóc to ơi là to rồi con được cô y tá đưa qua Nhi Đồng 2 nhập viện luôn (mẹ tiếc là không thể nhớ nhiều gương mặt của con lúc đó, vì chỉ được nhìn có mỗi... 1 giây).

Mẹ sanh xong, ra phòng chờ mà không có người nhà đón, nằm mãi không có ai tới, cô y tá thương tình đã lấy nước cho mẹ uống, nhờ người nhà của sản phụ chung phòng mua dùm hộp cháo, cô đút luôn cho mẹ ăn (ơn Trời là lúc khó khăn mẹ được gặp toàn người tốt) rồi đưa điện thoại của cô cho mẹ gọi người nhà.

Mẹ gọi ai cũng không được, vì tất cả nội, ngoại đều đang ở... bệnh viện Nhi Đồng 2, nơi con đang bắt đầu bước vào cuộc đại phẫu thuật ngay lúc vừa sinh ra đời.

Con thấy chưa, con được cưng, được chào đón nồng nhiệt quá chưa?

Theo chẩn đoán thai nhi, bệnh của con phải mổ lúc sơ sinh (trong vòng 2 tuần đầu). Từ ngày tới Nhi Đồng 2, ngày nào con cũng phải đi siêu âm, đi chụp CT hay thử máu, mẹ ở nhà chẳng biết gì mà cũng chẳng được vào với con (con nằm cách ly, người nhà ở ngoài đợi ...đóng tiền thôi). Bà ngoại, bà H., ba túc trực trong bệnh viện đưa con đi làm xét nghiệm. Bà ngoại kể, nhìn con nhỏ xíu mà phải chịu nhiều đau đớn thương quá (ngoại kể sau khi đưa con đi chụp CT về).

Đến lịch con được mổ, mẹ nghe thông báo về là con bị lây ho, nhiễm trùng máu nhẹ nên chờ hết ho mới cho mổ. Một tuần sau đó là tuần nặng nề nhất, toàn những tin xấu bay về. Bệnh con càng ngày càng nặng, lên thành viêm phổi, nhiễm trùng máu nặng, suy tim. Con từ nằm phòng chung với các bé sơ sinh khác, chuyển dần sang các phòng đặc biệt hơn. Khi tới phòng cấp cứu là chế độ được vào thăm 15 phút/ngày cũng bị cắt luôn. Giờ thăm, người nhà chỉ được đứng chen ở cửa sổ, nhìn vào mấy cái nôi trong phòng, đoán con mình ở đâu và ráng quan sát vì lúc đó toàn thân của con kín mít nào ống, nào dây, nào băng.

Mẹ ở nhà đứng ngồi không yên, y như trên lửa đốt. Mọi tiên lượng về con đều xấu tới mức bác sĩ ngại nói ra. Cuối cùng, mẹ cũng đấu tranh được lên bệnh viện, vắt sữa gởi vào cho con (trước đó con phải truyền sữa bệnh viện). Phòng vắt sữa nằm kế bên phòng cấp cứu của con, mỗi lần mẹ đi vắt sữa, mẹ tranh thủ tới sớm để lén hé cửa 2cm (dù bị cô y tá la hoài), nhìn vào chỉ để thấy nhịp thở của con còn đều đặn, để nói vài lời động viên con dũng cảm chiến đấu giành sự sống.

Con được uống sữa mẹ 1 tuần thì bác sĩ gọi mẹ vào thông báo, con vẫn viêm phổi và nhiễm trùng máu nặng nhưng lại suy tim rất nặng nên phải mổ ngay. Mẹ nghe thiệt rụng rời, vì mẹ nghĩ, lúc con bị ho nhẹ, bác sĩ đã vội dời lịch mổ vì sợ xác suất thành công thấp, giờ con nặng toàn diện như vậy vẫn phải cho đi mổ thì...

Mẹ không dám nghĩ gì nữa hết…

Con được bà và ba đưa xuống phòng mổ (lúc đó mẹ còn đang bị kẹt trên phòng vắt sữa, đang chạy kiếm bác bảo vệ giữ chìa khóa cổng). Lúc đưa xuống, con hơi nhăn mặt, mếu máo chuẩn bị khóc thì bà và ba động viên con, con ngừng mếu ngay, bà khen con rất ngoan và dũng cảm. Mẹ cũng luôn tin như vậy.

Cuộc chiến đấu chống bệnh tật của con chỉ có mỗi mình con, không ai có thể ở bên cạnh tiếp sức con được, con phải cố gắng và dũng cảm vượt qua, con nhé.

Ngày con mổ cũng là ngày đầy tháng con, bà ngoại tất bật cúng kiếng ở nhà, còn cả hai bên gia đình nội ngoại đều có mặt ở bệnh viện, bên ngoài phòng mổ cùng những lời động viên âm thầm, những niềm tin được thì thầm trao gởi, để chờ mong một tin tức tốt lành.

"Ca mổ thành công" là từ mẹ mong chờ nhất mà bác sĩ không nói ra, bác sĩ chỉ nói đơn giản "đã mổ xong".

Không thể biết thêm thông tin gì.

Những ngày con nằm phòng hồi sức sau mổ là những ngày ba mẹ phập phồng không biết có vượt qua nỗi sợ hãi được không vì thông tin quá ít ỏi (mỗi ngày bác sĩ chỉ nói 1 câu vào lúc 5 giờ chiều).

Vậy mà cục cưng của ba mẹ đã làm được chuyện thần kỳ. Con đã uống được sữa (mẹ vắt và gởi sữa vào bệnh viện), đã giảm hệ số thở máy dần, rồi cai máy, con đã tự thở, tự ăn sữa được. Ngày con được ra phòng (10 ngày sau mổ) quá bất ngờ làm mẹ cuống quít, không biết bắt đầu từ đâu, không biết nên đem quần áo, tã sữa ra sao cho con. Đến khi đến được bệnh viện thì bà đã bế con ra phòng cấp cứu khoa Tim mạch rồi, không mặc gì cả trừ cái nón và quá trời dây ống. Nhìn con nhỏ xíu xiu, đen thùi lùi (y chang như cục than luôn đó con) mà quá trời dây ống cộng với không quần áo, mẹ vừa xót ơi là xót, vừa mừng ơi là mừng luôn.

Sau khi ngày mổ 20 ngày (sau khi con ra được phòng ngoài 10 ngày) thì tin vui tới tấp bay về với mọi người, con được xuất viện về nhà, về với đại gia đình đang ngóng đợi con từng phút từng giây. Mẹ vui quá (hay do xúc động quá) mà bị “bác Tào Tháo rượt” tới mức không thể bế con về được, tiếc quá chừng tiếc.

Các bác sĩ gần gũi với con đã rất vui mừng, gặp con lần nào (sau này cũng vậy) cũng bế và khoe với mọi người về thành tích đặc biệt này đó con.

Con của mẹ đã dũng cảm vượt qua được khó khăn lớn nhất của đời mình rồi. Con phải luôn nhớ và tự hào nhé. Con đã cùng ba mẹ vượt qua những tháng ngày cực kỳ sợ hãi!

Những ngày con trong phòng chờ mổ, phòng mổ, phòng hậu phẫu, con đều nhận được sự quan tâm sát sao của các bà cố, các ông bà, các chú dì. Mọi người đều một lòng tụng niệm cầu mong con qua khỏi những khó khăn. Cả nhà mình phải nhớ ơn những người cùng mình vượt qua khó khăn nhé con yêu.

Mẹ yêu con nhiều nhiều.

Mẹ P.

  • 7.6k lượt xem14 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?