Nhật ký khủng hoảng: Tôi đã vượt qua trầm cảm sau sinh như thế nào

Hơn một tuần qua chuyện người mẹ trẻ ôm con bảy tháng tuổi tự tử khiến dư luận xôn xao. Bài viết này là chia sẻ của bà mẹ trẻ Tr.T đã từng bị trầm cảm sau sinh và từng suýt ôm con tự vẫn như vậy.

Những ngày qua có lẽ ai cũng xôn xao vì câu chuyện người mẹ trẻ bị trầm cảm sau sinh đã ôm con nhảy cầu tự tử. Người mẹ thì đã tìm được xác trong khi đứa bé còn trôi dạt phương nào không hay.

Khi đọc tin, tôi đã suy nghĩ rất nhiều việc có nên chia sẻ câu chuyện này của mình hay không. Vì thật lòng tôi muốn tâm sự, chia sẻ kinh nghiệm của người trong cuộc để các mẹ cùng vượt qua. Nhưng tôi lại không muốn nhắc lại câu chuyện này vì sợ làm tổn thương chồng tôi khi mà sự việc đã xảy ra cũng không hay gì cho lắm. Vậy nên tôi đành xin không dùng nick cá nhân và công khai tên thật khi chia sẻ câu chuyện này.  

Năm đó tôi đang làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài thì dính bầu với chồng tôi, vào thời điểm chúng tôi mới đăng ký kết hôn và chưa làm lễ cưới. Khi đó chúng tôi quyết định về nhà để làm lễ cưới thì ba tôi bị đột quỵ và mất trước ngày cưới đúng một tuần.

Cú sốc tinh thần vì việc người cha tôi vô cùng yêu thương mất đột ngột và việc lo ngại cho sức khỏe của bé, nên tôi đã quyết định nghỉ học đề về nước. Về nước, tôi có hai tháng ở Đà Nẵng để tìm việc, tôi đã thi tuyển và trúng tuyển vào bệnh viện Ung thư Đà Nẵng, nhưng họ hẹn sau khi tôi sinh con xong thì mới ký hợp đồng. Với số tiền ít ỏi còn lại, tôi về nhà chồng sống. Lúc này chồng tôi cũng bỏ dở việc học bên kia để về, vì anh ấy không hứng thú với hướng nghiên cứu của anh hiện tại, và phần nữa cũng lo lắng cho mẹ con tôi.

Nhà chồng tôi có hai anh em, trong khi chồng tôi là người hiền lành, tốt bụng và chăm chỉ thì anh trai anh ấy ngược lại. Vậy là tôi sống chung với cả vợ con anh ấy và bố mẹ chồng tôi. Phần vì tôi cũng muốn vận động để dễ sinh nở, và phần vì tôi sợ nên tôi chăm chỉ làm việc nhà. Bố mẹ chồng tôi vốn trước đây đã yêu quý chồng tôi, nay lại yêu quý tôi hơn. Chị dâu chồng tôi lúc đấy được thể nên chẳng động chân động tay vào việc gì, kể cả gấp quần áo của nhà chị ấy. Hàng tháng tôi cũng có gửi tiền chợ cho mẹ chồng tôi nhưng không đáng kể. Và chị dâu chồng tôi bắt đầu lo lắng chuyện ông bà để lại hết gia sản cho vợ chồng tôi nên bắt đầu gây chuyện từ khi tôi mang thai tháng thứ bảy.

Tôi nhớ rõ có một lần tôi đang ngồi học bài buổi trưa (tôi ôn tiếng Anh để sau này đi học lại), thì chị ấy chạy vào giật cuốn sách, xé đi rồi nói: học cho lắm vào cũng chỉ ăn bám mà thôi!!! Quả thật, lúc còn chưa có chồng, tôi vốn chỉ biết học, được ba mẹ bảo bọc nên tôi cũng chẳng biết chửi nhau. Với chuyện như vậy tôi chỉ biết im lặng và bỏ đi mà thôi. Mấy hôm sau anh chồng và chị dâu chồng gây chuyện với bố mẹ chồng tôi, trong lúc tức giận, chị dâu chồng tôi gào vào mặt tôi là: “Cha mẹ chết rồi về đây cướp tài sản!” Tôi đang bầu bì mà ám ảnh vô cùng vì nghĩ do mình mà cha mẹ mình đã mất cũng không được để yên nên tôi bị mất ngủ trầm trọng.

Chồng tôi vào thời điểm này thì đang ở tỉnh khác. Lúc anh về nước thì đã xin được công việc nhưng tỉnh khác miền Trung.

Tôi lặng lẽ sống cuộc sống như thế cho đến lúc chờ sinh, không nhớ nổi số lần tôi phải khóc nữa. Sau khi tôi sinh xong vài tuần, anh chị chồng tôi cãi nhau với bố mẹ và dọn ra ở riêng. Lúc này tôi cứ tưởng mình sẽ được yên ả, nhưng nào ngờ những bi kịch lại mới bắt đầu. Anh chồng tôi thường xuyên uống rượu, chị dâu chồng tôi bới móc và xui anh đập phá trong nhà. Dù nhiều lần tôi muốn về nhà chị gái tôi, nhưng cứ nghĩ ba tôi mới mất, gia đình tôi trùm trong đau đớn lại có thêm anh rể nên tôi cố sống tiếp ở nhà chồng (sau này tôi rất ân hận vì đã cố chịu đựng như thế).

Việc cả nhà đang ăn cơm thì anh chồng về phá, chửi loạn lên khiến cả nhà dẹp bữa là chuyện thường, rồi gặp thứ gì là anh đập phá. Tôi là người thường xuyên bị chị dâu chồng chửi bới. Từ là đồ ăn bám, đến vô phúc vì cha mẹ chết non, chị dâu chồng tôi dành nói tôi hết. Và mẹ chồng tôi nhẫn nhịn vì sợ mang tiếng xóm làng, còn bố chồng tôi thì xách xe đi tránh khỏi nhà những lúc như vậy. Khi tôi nói cho chồng tôi nghe, muốn đi khỏi nhà, chồng tôi chỉ bảo: “Em chịu đựng tí đi, ba mẹ anh già rồi còn đành chịu nữa là mình còn trẻ.”

Tôi cô đơn và sợ hãi khi thấy bóng chị dâu chồng tôi và anh chồng tôi. Rồi sau khi sinh con, tôi bắt đầu rơi vào trầm cảm, tôi mất ngủ liên miên và chán ăn uống, lúc nào cũng mệt mỏi mơ hồ. Thấy tôi lờ đờ, chậm chạp chăm con cộng với bao chuyện trong nhà, khiến bố mẹ chồng tôi bắt đầu cáu bẳn, có lần nóng nảy, ông còn dọa… nhét tôi vào máy giặt! Bây giờ nghĩ lại, tôi không hình dung nổi tại sao tôi lại chịu đựng và ngu ngốc như thế!

Đỉnh điểm, là hôm anh chồng tôi đập phá đồ đạc trong nhà, vào cả giường ngủ của mẹ con tôi để đập phá thì chồng tôi về. Chán nản quá, nên tối đó chồng tôi bỏ đi uống rượu, tôi kể những chuyện xảy ra thì anh cứ kêu tôi cố chịu đựng. Tôi khóc, bắt đầu gào lên và hung dữ với chồng tôi. Sau lần đó, cho đến bây giờ tôi vẫn hay gào lên khi tức giận và không kiểm soát lời nói, hành vi của mình khi tức giận, dù ngày tôi càng đỡ hơn và ít đi.

Tối hôm đó, khi chồng tôi nồng nặc mùi rượu và ngủ say, tôi ôm con ra lan can tầng 2, tôi muốn nhảy xuống để kết thúc tất cả. Nhưng có lẽ do gió lạnh và chưa đủ quyết tâm nên tôi đã quay vào. Nhưng từ thời điểm đó, đầu tôi đã luôn nghĩ là tôi và con sẽ cùng chết, ý nghĩ này đến càng nhiều và càng liên tục hơn.

Nhờ trời thương mà điều may mắn nhất là tôi không bị mất sữa, cứ mỗi lần cho con bú là tôi cảm thấy có lỗi. Tôi lờ mờ nhận ra mình bị trầm cảm sau sinh. Tôi chọn cách nghe nhạc để giải tỏa. Vì nhà không vui vẻ gì, cảm giác ngột ngạt, nên tôi chọn cách nghe bằng tai nghe mà tôi đã mua từ hồi đang bầu. Và rồi khi con được ba tháng thì tôi về ngoại, về với chị gái tôi và kết thúc những ngày đau khổ, tôi dần lấy lại được tinh thần. Sau đó vài ngày, một người anh họ tôi ở gần nhà chồng tôi kể hết cho chị tôi nghe, dù anh ấy chỉ biết một phần rất nhỏ câu chuyện. Chị gái tôi nghe mà khóc, tủi thân, thương em và càng chăm sóc tôi dữ hơn. Nhờ thế mà tôi dần cân bằng tâm lý trở lại.

Cho đến bây giờ, có lẽ khi đã không còn nhiều di chứng của cơn trầm cảm sau sinh, tôi nhận ra tôi đã thay đổi khá nhiều sau cơn trầm cảm đó.

Giờ đây ngẫm lại, có lẽ những điều sau đây khiến tôi đã vượt qua trầm cảm sau sinh:

  • Trước khi sinh, tôi đọc khá nhiều sách về nuôi dạy con, về tình mẫu tử. Có lẽ nhờ đó mà khi bước lên cầu thang để tự tử thì tôi rất sợ con đau, tôi hình dung con sẽ bị chảy máu và không dám làm tiếp. Chứ thời điểm đó, bản thân tôi muốn cùng chết để chấm dứt đau khổ và để chồng tôi, gia đình chồng tôi phải ân hận.
  • Dùng liệu pháp âm nhạc: trong những ngày đó, vì kiêng cữ, tôi ít làm việc nhà mà khi thấy bất thường tôi đã nghe nhạc rất nhiều.
  • Cho con bú và đọc sách nuôi con: có lẽ nhờ thế mà tình mẫu tử được bồi đắp, và tôi có nhu cầu che chở cho con.

Và điều quan trọng nhất, tôi đã không làm trong giai đoạn đó, tôi quả thực rất ân hận. Rút ra từ sai lầm của tôi, tôi mong các bà mẹ trẻ hãy thực hành điều này: Đừng bao giờ cố chịu đựng tinh thần một mình. Khi thấy tinh thần không ổn, khi thấy người sống chung không đủ tốt thì hãy nên tìm chỗ khác. Sẽ có những người khác, đặc biệt là người thân thương của mình, đứng ra bảo bọc mình lúc đó.

Khi tôi đọc tin bài về người mẹ trẻ ôm con tự vẫn, tôi đã khóc và cảm giác rất đau lòng. Tôi nhớ tôi của ngày trước. Tôi đã phải trải qua cơn trầm cảm sau sinh một mình. Tôi đã thường xuyên có ý định cùng con tự tử.

Thế nên các mẹ trẻ nhé, hãy cứu bản thân vượt qua trầm cảm sau sinh bằng các cách này: đọc sách nuôi con, cho con bú, nghe nhạc và đừng chịu đựng – Đây là thông điệp mà mình mong muốn gửi các mẹ. Mình xin lỗi vì câu chuyện của mình khá dài, nhưng là một câu chuyện người thực việc thực mình mong từ mình mà các mẹ bước qua trầm cảm sau sinh dễ dàng hơn.

 

  • 4.2k lượt xem10 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?