Trải nghiệm nhớ đời những ngày dài từ khu sản bệnh tới phòng sinh con

"Thai kì bình thường quả thực là điều phi thường của cả mẹ và con”, chị T.K.A, đến từ Tây Ninh chia sẻ câu chuyện với những trải nghiệm một đời không thể quên nổi khi đi sinh con của chị.

Hôm nay mình đi thăm một người bạn sinh con ở bệnh viện Hùng Vương, lang thang tìm phòng bạn nằm, mà kí ức gần một năm trước mình đã ở đây ập về.

Mình đi tìm dãy B thì dãy này lại lại thông với cả toà A và C nên đang đi dãy B thì quẹo trái quẹo phải một hồi lại về hướng dãy C là khu Sản bệnh, tức sản phụ có vấn đề bất thường trong thai kì ảnh hưởng đến cả mẹ hoặc thai nhi trong bụng. Vào buổi sáng năm ngoái cũng như mọi lần mình đi khám định kỳ, kết thúc buổi khám ngoài việc đưa kết quả cho bác sĩ đọc và đặt lịch hẹn vào sổ thì còn có thêm kiểm tra ối, và nhận lệnh của bác sĩ như sét đánh ngang tai mình: “rỉ ối rồi cưng, nhập viện cấp cứu gấp!”

Có thể với nhiều mẹ, việc sinh nở dễ dàng và thuận lợi, nhưng với mình và nhiều mẹ khác, thì cuộc sinh nở đúng nghĩa với đối đầu sinh tử. Và từng thời khắc của những ngày dài nằm ở bệnh viện trước khi mình sinh cho đến lúc sinh quả thật là trải nghiệm đi sinh ám ảnh không thể quên nổi.

Mình, thai chưa đầy 37 tuần, một tay ôm áo khoác, một tay ôm túi xách kèm xấp giấy khám thai ngơ ngơ ngác ngác nước mắt xém rớt nhưng nín lại, bình tĩnh định hình suy nghĩ… “Ủa là nhập viện rồi sao nữa, mình nằm vài ngày rồi về hay phải đẻ luôn đây?” Lần duy nhất đi khám thai mà ko có chồng theo cùng lại là lần nhập viện. Mình cảm giác rất bơ vơ cô đơn lạc lõng. Cô hộ lý dắt lên thẳng khu sản bệnh rồi phát bộ đồ, trải drap giường trắng nhách. Vậy là mình đã trở thành một con bệnh trước khi vượt cạn.

Mình nằm khoảng 3 ngày, đấy là khoảng thời gian dài lê thê đối với hai vợ chồng mình. Nhiều kỉ niệm chắc mỗi người một cảm nhận khác nhau đều giữ trong lòng đến tận bây giờ. Ba ngày đều đặn từ sáng đến khuya rồi đến sáng hôm sau đó là đặt máy tạo cơn gò ở bụng, truyền nước ở ven cắm sẵn trên tay được bịt lại bằng nút khi cần dùng chỉ cần tháo ra găm ống vào là được. Mỗi lần nằm tạo gò rồi đo tim thai, mình đều đau vô cùng, đau kiểu như chỗ máy gò ôm bụng là 2 bàn tay ai bóp rồi xoắn sâu vào, im ỉm mà đau dai dẳng. Mỗi ngày chừng 2-3 tiếng là gọi ra đo 1 lần không phân biệt đêm hay ngày cho đến ngày thứ 3, sau khi truyền nước giục sinh thì mới có dấu hiệu rồi đẩy lên phòng sinh gấp.

Và vì ở lâu hơn các bạn sản phụ bình thường (nếu cấp cứu sinh bình thường thì tầm 3-5 ngày là về), mình “được” lê lết từ khoa sản bệnh rồi mới qua phòng sinh rồi hậu sản, và mình đã chứng kiến vài trường hợp mà mình hẳn sẽ nhớ hoài tới già trong những trải nghiệm đi sinh này.

Ca đầu mình biết là một mẹ bầu trạc tuổi kế bên giường, cũng rỉ ối nhưng sớm quá mới khoảng 21 tuần nên chưa chấm dứt thai kỳ được vì thai nhi chưa hoàn thiện, chỉ dùng kháng sinh để tránh nhiễm trùng qua rỉ ối, nằm đó theo dõi nhiều tuần mãi đến khi mình chuyển phòng bạn đó vẫn chưa đi đâu được.

Ca tiếp theo nhập viện sau mình chút, cũng kế bên giường, bạn này học dưới khoá mình, thai 27 tuần mới đi khám và mới biết mình mang thai, mình ko rõ bạn bị gì nhưng phải giục sinh gấp hơn mình. Bạn rời khỏi phòng sớm hơn và nghe người nhà về dọn đồ báo đã sinh được bé 1,7kg, mình nghe xong cũng ko biết mừng hay lo nữa.

Ca cuối cùng mình quan tâm là một chị vào sau mình 1 ngày, sàng lọc trước sinh ở bệnh viện gần nhà, bác sĩ bảo thai bị hội chứng Down. Mẹ chồng và chồng chị đưa chị đi khám lại Từ Dũ, bác sĩ cũng bảo vậy, bác sĩ chỉ định đình chỉ thai kì vì thai quá nhiều dấu hiệu dị tật.

Cả nhà bồng bế sang Hùng Vương khám, lúc này thai lớn hơn tí, dấu hiệu bệnh cũng rõ hơn và nặng hơn. Cả nhà quyết định đình chỉ thai tại đây. Mình được nghe nói loáng thoáng như thế, vì nằm không biết làm gì thì nghe mọi người tâm sự với nhau, chị là con nhà nông ngoài bắc, vào nam để tìm việc và tìm chồng biết thương vợ, không vũ phu gia trưởng như ở xung quanh nhà nơi chị đó sống.

Chị cũng tìm được anh chồng thương mình vô cùng, mẹ chồng cũng rất thương con dâu, trong đêm cũng theo chồng chị chở bằng xe máy từ Bến Tre lên thẳng bệnh viện để chăm con. Thế nhưng con chị lại ko thể tiếp tục ở bên chị. Mình ám ảnh nhất là cảnh ở phòng sinh, mình được đưa vào trước chị khoảng 1 tiếng.

Trong lúc nhìn mọi người xung quanh vượt cạn, bác sĩ bận rộn chạy tới chạy lui đỡ đẻ hết người này đến người khác, mỗi lần có bé chào đời khóc oe oe thì cả đám thực tập sinh đều ồ lên thở phào rồi khe khẽ khen bé đáng yêu dễ thương thì trong góc đối diện có chị nằm không ồn ào  gì, có bác sĩ hướng dẫn hít thở, rặn đến 2 hơi là xong, trong vòng 5 phút. Không 1 tiếng khóc cất lên, bác sĩ cũng không ngạc nhiên hoảng sợ mà còn bình tĩnh nói với bà mẹ: “400gr nha”. Nhóm thực tập ko thấy ai lại xem, ko ai tranh thủ khâu tầng sinh môn, vừa vào thì đẩy ra liền.

Chị nằm trên giường đẩy, đi ngang mình nhìn ra người quen thì chị cười, lúc đó mình mới nhận ra là chị vì mình ko mang kính (mình bị cận thị) với lại ở phòng bệnh mình không nhìn rõ mặt chị. Chị nhìn mình và cười chào. Mình hỏi với theo: “Xong rồi hả chị?” Chị gật gật rồi cười chào đi, mình cười lại cho phải lẽ chứ nếu chị khóc chắc mình cũng khóc òa theo rồi.

Mình ở được 3 ngày và trong trải nghiệm đi sinh của mình thì chỉ mới tiếp xúc với vài ca sản bệnh, nhưng như vậy là hơi khủng khiếp đối với bà bầu ở khoa sản bệnh sắp vượt qua ải sinh tử. Mình biết nếu mọi sự tốt đẹp sẽ có sự sống mới hình thành, nhưng nếu bất trắc thì một trong hai hoặc thậm chí cả 2 khó mà vượt qua được.

Ba ngày nằm ở khu sản bệnh ấy, mình và chồng nhìn nhau, mình thì đau và tập trung để chịu được hết những cơn đau, chồng mình thì hoảng sợ mỗi lần máy tính vẽ đường đo nhịp tim thẳng tưng không tạo đỉnh nhưng thực ra lúc đó thai ngủ sâu không đo được, rồi bất lực mỗi lần thấy mình đau nhăn mặt. Tất cả hình ảnh này đều hiện lại rõ ràng khi mình bước qua dãy C này, đến mức mình vội vàng quay ngược lại vì biết đi nhầm đường nhưng trong đầu vẫn hình dung ra nếu mình đi thêm vài bước nữa, đi ngang cái cầu thang thông tầng nhìn bên trái là phòng bệnh của mình ngày trước.

Rồi cuối cùng mình cũng nhận được một em bé nhỏ xíu, với tất cả bỡ ngỡ vì em bé không như tưởng tượng của mình, và rồi thì mình cũng làm quen và ôm riết con vào lòng. Ôm riết đến nay gần 11 tháng, “cục thịt” nhỏ xíu hôm nào mà nay đã biết vịn xe con gà chạy vòng vòng khắp nhà cười hớn hở. Con được sinh ra khỏe mạnh và bình thường nối tiếp hạnh phúc cho gia đình chúng mình.

Những ngày dài từ khu sản bệnh tới phòng sinh, những khắc ngắn, những dấu hiệu nhỏ cũng không thể nào quên được, may mắn và biết ơn cuộc đời vì mình có sự đồng hành của ba bé trong suốt hành trình vượt cạn dài gấp đôi người thường (tuy mình cũng ấm ức bất công vì đàn ông không thể chịu đau thay phụ nữ khi mang thai và vượt cạn được).

Sau gần một năm, thì bây giờ đi đâu mình cũng được ngắm hình ảnh ba con quấn quýt, và chồng mình thường lãnh việc bế con, chăm con nhiều. Cố gắng phát huy nha ba! Mẹ và con gái luôn yêu ba nhiều lắm!

T.K.A

  • 1k lượt xem0 bình luận
  • Khác
    • Chia sẻ
    • Sao chép liên kết
    • Báo cáo
Báo cáo vi phạm
Để giúp cho cộng đồng Bé Yêu tốt hơn, hãy mô tả sự cố mà bạn gặp phải?